Truyện ngắn: CÓ MỘT CHIỀU TRONG ĐỜI



 Truyện khoa học giả tưởng của Hồ Trung Tú.


            Điều gì sẽ xảy ra khi ta bay với vận tốc ánh sáng, rồi lớn hơn ánh sáng cỡ một triệu lần, ba trăm tỉ ki lô mét một giây chẳng hạn ? Anhxtanh bảo rằng thời gian sẽ chậm lại, chậm một cách khủng khiếp, chậm đến mức như đứng lại. Còn ta thì sẽ bé đi, không phải bằng một cây tăm mà bằng một cái gì đó có quỷ mới biết được. Và lúc ấy ta sẽ chu du cùng khắp trong vũ trụ này.
            Vào lúc đó. .. Cái ngày xa xôi ấy, ở hành tinh V86 phi thuyền Actua 12 của trái đất có dáng như hai cái đĩa úp vào nhau đang đậu trên một đồng cỏ xanh mượt. Nếu khi bay nó có màu ánh bạc thì bây giờ, đứng xa trong ánh hoàng hôn nhập nhoạng, trông nó như một lùm chà là như những lùm chà là khác mọc rải rác trên đồng cỏ.
            Một chiếc mặt trời đã chạm tới đường viền của đỉnh núi có nhiều vết sụt gãy rồi bắt đầu chìm dần sau dãy núi tím biết. Chiếc thứ hai cũng một lúc nữa thôi. Một cặp sao đôi, khối lượng không lớn lắm nhưng cũng đủ để sự sống ở hành tinh này phát triển. Không gian mênh mông, tĩnh lặng. Một cánh chim đang sãi nhịp bềnh bồng chiều hôm.
            Grây và Folixơ đang chờ đợi giây phút này, lúc chân trời chỉ còn một mặt trời đang lịm tắt. Họ nhớ trái đất. Dĩ nhiên thôi.
            Đứng tựa lưng vào phi thuyền, hai tay vòng giữa ngực, Grây lặng im cảm nhận một buổi chiều vô danh trong vũ trụ mênh mông bất tận này. Anh chẳng nhìn vào đâu, chẳng nghĩ ngợi một điều gì. Anh như một ngọn cỏ đang khép lại trong chiều, như một hạt hơi nước đang nhẹ mình bay lên rồi nhập vào đám sương mù đang trôi trong thung lũng. Trái đất hoàn toàn có lý khi chọn anh làm thuyền trưởng cuộc thăm dò hành tinh này, anh biết nhìn mọi chuyện bằng cặp mắt của vĩnh cửu.
            Folixơ thì đang ngồi khép chân một bên trên cỏ, tay cầm chùm chà là chín đen, ngọt lịm, mắt như dán về phía ánh mặt trời đang lịm tắt.
            Chiếc mặt trời còn lại càng xuống thấp thì màu tím của dãy núi càng sẫm dần rồi loang ra, thấm vào nền trời xanh nhạt. Vết loang ấy tím ngắt, trong ngần. Chiếc mặt trời run run chạm vào đỉnh núi. Một cái gì thảng thốt chợt trào lên trong lòng Folixơ. Mắt cô ngấn nước. Cô như tan ra trong nỗi đau đớn ngọt ngào. Và buồn nữa. Một bản seranat vũ trụ như vang lên nhè nhẹ.

            Màu tím trên nền trời lan rộng dần và đậm lại trông như tấm màn nhung khổng lồ ai giăng một góc trời. Mặt trời đã khuất hẳn. Những tia sáng màu vàng thẩm rực rỡ xòe ra như nan quạt yếu dần đi giữa hai cánh màn nhung đang từ từ khép lại. Lát sau, chỗ mặt trời lặn, chỉ còn sáng lên như một đám cháy ở xa trong bầu trời sẩm tối.
            Nước mắt giàn giụa trên mặt Folixơ. Vẻ tàn tạ của một hoàng hôn lịm tắt khiến cô quên tất cả những bài tập phi hành. Gục mặt trong lòng bàn tay thơm ngọt mùi quả dại Folixơ tự buông thả trong nỗi xót xa vô cớ. Tuy vậy cô vẫn không muốn Grây biết những xúc động của mình, không phải vì anh là thuyền trưởng mà anh còn là chồng cô nữa. Anh ấy sẽ chẳng thích thú gì khi biết ở cạnh anh cô lại có thể cảm thấy cô đơn đến thế.
            Nhưng Grây không nghĩ đến cô. Hay có thể anh biết nhưng anh hoàn toàn tôn trọng cảm xúc của vợ. Sau phút thư giãn, trầm tư những cảm nhận từ An đang làm anh lo lắng. Những linh cảm thì đúng hơn, mà khả năng này ở Grây thì bao giờ cũng chính xác, vì An đang rất an toàn. Anh ta đang ở đâu đó và vẫn liên lạc thường xuyên với phi thuyền, nếu không phi thuyền đã phát tín hiệu báo động rồi. Không kìm được nỗi lo lắng anh khẽ đập tay vào chiếc phi thuyền, hỏi:
            - Actua 12, An thế nào rồi?
            Một giọng rè rè vang ra đâu như từ dưới bụng chiếc phi thuyền:
            - Actua 12 là trái đất gọi tôi. Anh hãy gọi tôi là Actua thôi.
            - Được rồi Actua, An đang ở đầu?
            - Cũng như anh và Folixơ, cách đây mười lăm phút cậu ta ngồi trên đỉnh núi kia và ngắm mặt trời lặn. Thật không thể nào hiểu được các người. Tôi nghĩ rằng nếu các người thấy thích các người có thể bay về phía tây và ngắm mặt trời lặn một lần nữa!
            Folixơ nghe câu này. Cô khẽ mỉm cười khiến một giọt nước mắt lăn vào môi mặn mặn. Còn Grây thì gắt:
            - Đừng ngu ngốc thế Actua ! Trả lời tôi đi, An thế nào rồi ?
            - Anh đừng nóng nảy thế, Grây ! Cậu ta đang bay về kia kìa. Anh sáng còn đủ để anh nhìn thấy bằng mắt đấy. Có cần tôi rọi đèn pha vào cậu ta không, xin anh ra lệnh.

Hoàng hôn trên sao Hỏa. Ảnh NASAHoàng hôn trên sao Hỏa. Ảnh NASA
            Không còn quầng sáng nhưng dầu sao thì bầu trời phía tây vẫn sáng hơn cả. An đang bay ở đấy và Grây nhận ra dáng bay trầm tư của cậu ta. Cậu ta không duỗi dọc để lao trong khí quyển mà tư thế cứ như là một tiên ông đang cưỡi mây bay đi vậy. Trái đất cần biết những cảm xúc trung thực và nhạy bén nhất của trái tim con người khi tiếp xúc với hành tinh này nên đã cử cậu ta vào đoàn. Điều này thì chẳng máy móc nào thay thế được, ngay cả anh, Grây, và Folixơ cũng thế. Nhưng chính vì điều đó, kể từ hôm bắt đầu tiếp xúc với hành tinh này, một nỗi bất an cứ hình thành và lớn dần trong anh. Nhiệm vụ của An thật nhẹ nhàng, chỉ có dạo chơi và diễn đạt chính xác sự dạo chơi ấy là được. Nhưng Grây cũng biết rằng trong cuộc thám hiểm này chẳng có thông tin nào quan trọng hơn những thông tin do An mang lại. Cậu ta nhạy cảm một cách kỳ lạ.
            An bỗng chúi người lao xuống rồi khoác tay để cản bớt không khí, cho hai chân đưa về trước và nhẹ nhàng đáp xuống cạnh Folixơ. Động tác đầu tiên của anh là mở mũ của bộ áo từ  hóa che kín người ra khỏi đầu, từ đó lực hấp dẫn được phục hồi để anh có thể đứng được trên đất.
            - Xin chào anh, Grây ! Chúc anh một buổi tối tốt lành.
            - Chào An. Grây mỉm cười, không hiểu sao ngực anh lại nhói đau khi nghe tiếng An nói. Nó bằng phẳng như giọng của một người mới ốm dậy.
            Ngay từ khi còn bay trên cao An đã cảm nhận thấy nỗi buồn của Folixơ, anh đáp xuống cạnh cô cũng vì thế:
            - Còn chị, sao thế hả Folixơ? Lại khóc nữa kia à? Không nên như thế. Không nên một chút nào. Tuy cảnh mặt trời lặn thật đáng để khóc. Chị biết không, Folixơ, dân ở đây họ thờ cả đôi mặt trời. Cái mặt trời lặn trước là chồng, là biểu tượng của sự sống. Còn cái lặn sau chị biết họ gọi là gì không ? Là biểu tượng của tình yêu và luôn gắn với nỗi buồn. Sếchxpia cũng bảo thế ! Thật lạ.
            Giọng rè rè bỗng vang lên, vẻ cáu kỉnh:
            - Anh chưa chào tôi đấy An. Anh đừng quên là hai ngày vừa qua anh làm việc với tôi là nhiều nhất đấy.
            - Xin chào Actua ! Mình xin lỗi. Có cần phải chúc cậu một buổi tối tốt lành không nhỉ?
            - Thời gian đối với tôi lúc nào cũng thế. Không cần đâu. Nhưng tại sao anh không gọi tôi là cô mà cứ cậu cậu mãi thế hả An? Người ta có qui định giới tính cho tôi đâu!
            - Actua...
            Té ra khi cười Grây là người cười dữ dội nhất. An thì úp mặt  lên chiếc phi thuyền hai tay dang ra như ôm lấy nó: “Chao ôi... Actua... Actua ...” Cậu ta nói như âu yếm. Folixơ thì không hiểu sao chẳng thấy gì buồn cười cả. Cô lại đưa một hạt chà là lên miệng, nhấm nháp vị ngọt bùi của nó và nhìn vào màn đêm mênh mông.
            An đã thôi vỗ vào phi thuyền. Bây giờ anh đưa tay xoa nhẹ vào nó như mơn man:
            - Chao ôi, Actua! Bạn thích như thế ư ? Được thôi, nhưng ..... giọng nói của bạn rè rè, ồ ồ thế kia!
            Như bị cù, Grây lại rũ ra cười. Tiếng cười của anh sảng khoái, tự tin, khỏe mạnh và vang như thể cả cái thung lũng này cũng rung lên:
            - Được, được. Grây kìm cười nói. Mình sẽ đổi giọng cho Actua. Nhưng trước hết Actua phải chứng tỏ cái thiên tính nữ bằng cách cho chúng mình ăn đi đã.
            Vẫn thường xảy ra những chuyện như thế, một câu nói bản thân nó chẳng tội tình gì nhưng không hiểu sao lại đẩy không khí của cuộc nói chuyện từ thái cực này sang thái cực kia, ngược lại. Sau câu nói có vẻ rất khôi hài của Grây mọi người không làm sao còn cười được nữa. Ngay cả Grây cũng thế.
            Actua lại lên tiếng, giọng như rè hơn:
            - Xin cảm ơn. Dẫu sao thì tôi vẫn thích cái giọng rè rè ồ ồ này như trái đất đã cho tôi khả năng khôi hài làm vui cho các người vậy. Tôi thật không chịu được vẻ mặt đưa đám của các người trong chiều hôm nay. Còn buổi tối thì cóc cần cái thiên tính nữ của ngài Grây tôi đã chuẩn bị xong rồi. Các người sẽ ngồi ăn trên cỏ chứ ? Tôi nghĩ như thế sẽ tốt hơn. Nhưng An phải cởi bộ đồ bay ra và vào buồng vệ sinh đi. Hai ngày nay cậu tiếp xúc với người ở đây mà họ thì bẩn thế nào thì cậu biết rồi đấy. Cậu đừng tưởng những suy nghĩ của cậu trong hai ngày qua là tôi không biết gì. Tôi đã đọc được qua tất cả những thông tin của cậu gởi về. Chúng ta sẽ thảo luận sau. Còn cô Folixơ, cô cũng nên đề phòng với những quả dại đấy. Nói cho cô biết, rối loạn tiêu hóa là thứ bệnh mà tôi ghét nhất trong tất cả những thứ bệnh mà tôi được biết. Cô cứ liệu đấy.
            Trong An bỗng bùng lên một nỗi ước muốn mãnh liệt là vòng tay mình đủ lớn để ôm gọn chiếc phi thuyền vào lòng. Và bỗng dưng anh cũng muốn khóc nữa. Trái đất thật tuyệt vời. Lần đầu tiên trong cuộc du hành này anh hiểu con người đã phải trả giá đến thế nào mới có được một Actua như anh đang có. Thế mà ở đây tất cả như đang được lặp lại. Vũ trụ thật nghèo nàn. Anh ra đi hy vọng tìm gặp một nền văn minh cao hơn hoặc ít ra phải ngang đồng với trái đất. Thế mà, thật không ngờ, anh như gặp lại chính trái đất ở trăm ngàn năm trước! Anh đã chuẩn bị rất nhiều để gặp những động vật có trí tuệ đi bằng tám chân hoặc trườn như rắn, nhưng gặp những bóng dáng giống hệt mình ở vào thời mông muội thì anh hoàn toàn không chờ đợi. Còn hơn thế nữa , trưa nay anh vừa chứng kiến một cuộc hành hình các tù binh trong cuộc chiến tranh giữa hai bộ tộc. Kẻ chiến thắng hò reo đón tia máu đỏ cầu vồng từ cổ những kẻ bị hành hình. Grây đã lịnh cho anh không được can thiệp......
            - Grây, An bỗng nói giọng trầm nhỏ, tôi biết rằng anh đã mang tâm hồn Thượng Đế. Thượng Đế toàn năng đã làm ngơ thì ta cũng không có quyền gì mà can thiệp, cho dẫu thương xót bao nhiêu đi chăng nữa. Ôi Grây, anh thật vĩ đại khi lệnh cho tôi như thế!
            Grây vẫn lặng im. Như thế là bắt đầu rồi đấy. Ngực anh lại nhói đau. Không thể khác được nữa. Cậu ta đã quyết định ở lại với hành tinh này . Grây hiểu điều đó như chính anh đã có ý nghĩ ấy. Anh đưa mắt nhìn An một lúc lâu rồi vòng tay lên ngực chậm rãi bước đi vòng quanh chiếc phi thuyền.
            Cỏ đã bắt đầu ướt lạnh sương đêm. Trong khóm cây gần đấy một con chim đêm kêu khẽ. Tiếng kêu nghe như một nỗi cô đơn lạc loài và tội nghiệp.
            Folixơ đã đứng dậy, bỏ lại chùm chà là trên cỏ. Cô bước đi trong màn đêm mắt hướng về phía ngôi sao nhấp nháy một cách yếu ớt vừa hiện ra trên hàng cây phía bìa rừng. Mặt trời đấy! Mặt trời của chúng ta, nguồn sống của trái đất đấy! Trông nó mong manh, yếu đuối và thân phận quá chừng! Còn trái đất, biết rằng nó ở sát cạnh đó, lặng lẽ quay, nhưng không thể nhìn thấy được. Và những con người đang đứng trên cái điểm không nhìn thấy ấy nữa, họ đang vội vã đếm từng niềm vui, góp nhặt từng sự tìm tòi, cả những đau khổ, vô lý cũng được nâng niu. Có cảm giác như nó , cái trái đất ấy, phải sôi sùng sục lên và phát sáng hơn cả mặt trời mới phải! Ôi trái đất nhỏ nhoi và chẳng có gì che chở ấy, người chứa đựng điều gì ở trong mà bây giờ Folixơ thèm được một lần đặt bước chân trần lên người đến vậy?
            - Folixơ! Grây chợt gọi. Em chuẩn bị đi, chúng ta về trái đất ngay bây giờ.
            Folixơ quay phắt lại. Cô hoàn toàn không chờ đợi điều đó . Thậm chí cô cảm thấy hoảng hốt như là đang có một tai họa nào đó đang đe dọa:
            - Tại sao? Có chuyện gì xảy ra vậy. Sao im lặng thế này? Tôi phản đối! Các anh không có quyền dấu tôi điều gì. Có chuyện gì vậy hả Actua ?
            - Chị bình tĩnh Folixơ, Actua nói bằng giọng không kém phần lo lắng. Tôi cũng không biết chuyện gì nhưng đó là quyết định của thuyền trưởng. Chúng ta hãy chấp hành.
            An nhảy xuống khỏi phi thuyền, anh bước đến cạnh Folixơ quàng tay ôm vai cô và nói:
            - Chị tha lỗi cho tôi, Folixơ. Tôi không thể trở về trái đất cùng với chị được
            - Sao thế ? Folixơ ngơ ngác.
            - Tôi không thể bỏ mặc họ được. Tiếng khóc của những người đàn bà ở hai bộ tộc vang lên suốt đêm ngày. Tôi không thể làm lòng mình yên lại được. Grây, anh đừng nghĩ rằng tôi ham mê quyền lực. Anh đừng nghĩ rằng tôi muốn người dân ở đây sụp lạy trước mặt mình... Thật kỳ lạ, tất cả cứ như lịch sử trái đất đang được lặp lại. Grây, tôi không thể nào làm lòng mình yên lại được nữa. Anh giúp tôi.
            - Chúng ta chỉ việc bay đi và sau bốn năm nền văn minh ở đây sẽ đuổi kịp chúng ta. Grây nói một cách khó khăn, anh nhận ra sự bất lực trong mọi lập luận của mình. Nhưng không thể im lặng, anh phải nói.
            - Với chúng ta là bốn năm nhưng ở đây sẽ là năm mươi sáu ngàn năm. Từ bây giờ đến lúc đó sẽ có bao nhiêu người sinh ra và chết đi hả Actua?
            Chiếc phi thuyền ậm ừ rồi nói:
            - Tỉ lệ phát triển dân số ở đây là năm phần trăm. Cứ cho rằng những năm về cuối họ sẽ hạ tốc độ phát triển dân số xuống dưới một phần trăm thì ít nhất đến lúc ấy, ở hành tinh này, sẽ có bốn trăm lẻ chín tỷ ba trăm sáu mươi tám triệu một trăm chín mươi lăm ngàn hai trăm tám mốt người sinh ra và chết đi.
            An lại vỗ vỗ bàn tay mình lên chiếc phi thuyền:
            - Cảm ơn Actua. Bốn trăm tỷ số phận, bốn trăm tỉ cuộc đời với những đau khổ, bệnh tật, ngu muội và những cuộc chiến tranh. Điều đó có thật cần thiết không hả Grây?  Lịch sử trái đất chúng ta đã trả giá cho sự mò mẫn ấy quá đắt rồi. Có thật cần thiết buộc hành tinh này lặp lại tất cả những điều đó không?
            - Trời ơi, An ! Cậu nghĩ rằng sự tồn tại của chúng ta có ý nghĩa hơn sự tồn tại của những người ở đây sao? Ý nghĩa của trái đất nằm chính trong sự mò mẫn của nó chứ không phải là kết quả hiện nay. Cậu cứ thử hình dung đi, nếu nền văn minh của chúng ta là do người ở hành tinh nào khác đến trao lại thì cậu sẽ cảm thấy như thế nào? Chúng ta không có quyền tước đi cái hạnh phúc được mò mẫn ấy của hành tinh này, cho dẫu họ phải trả giá gì đi chăng nữa. Bốn trăm tỷ số phận, vâng, nhưng sẽ không có một số phận nào vô nghĩa đâu An. Sự đau khổ, ngu muội, chết chóc nhiều thật đấy nhưng niềm vui cũng nhiều lắm chứ ! Và nó sẽ xoa dịu tất cả .

Trái đấtTrái đất
            An im lặng một lúc rồi anh lại vuốt nhẹ tay lên chiếc phi thuyền, hỏi:
            - Trái đất qui định tuổi thọ của cậu là bao nhiêu, Actua nhỉ?
            Như vẫn lắng nghe cuộc đối thoại và cảm thấy nỗi đe dọa cho sự thành công của cuộc du hành này, giờ nghe An hỏi chiếc phi thuyền nhanh nhảu trả lời
            - Trước đây tôi ngạc nhiên là con người đã chối bỏ đi sự bất tử. Kỹ thuật sinh học cho phép ai muốn sống bao nhiêu thì sống. Thế mà thật lạ, con người đã chối bỏ điều đó. Mỗi người đều tự chọn cái chết cho mình. Tôi cũng thế An ạ. Sống mãi rồi tôi cũng nghĩ ra được điều gì hay ho chứ.
            - Nhưng Actua phải đưa chúng tôi về trái đất đã chứ. Folixơ  cắt ngang
            - Kính thưa tiểu thư, đó là một mệnh lệnh mà tôi không thể tự cưỡng lại được. Cho dẫu tôi muốn ở lại đây với An. Xin tiểu thư an tâm
            - Actua ! An gõ vào chiếc phi thuyền nghe cộp cộp. Không được vô phép như thế.
            Chiếc phi thuyền nói:
            - Tôi thành thật xin lỗi chị, Folixơ. Cũng vì chị không tin vào ý chí phục vụ tuyệt đối của hạng máy móc như tôi. Sẽ không bao giờ tôi có đủ sức lực để tự cưỡng lại điều đó đâu. Xin chị hãy hiểu như thế.
            - Tôi là nhà sinh vật, tôi cóc cần biết những điều đó.
            An bước đến trước Grây và đưa bàn tay ra, Grây không dám cầm lấy bàn tay An. Anh vẫn hy vọng mọi chuyện còn có thể cứu vãn được:
            - Đừng thế, An. Đừng làm thế!
            An nhìn vào màn đêm mênh mông và nói từng tiếng, từng tiếng như đang mang nỗi đau của đấng tạo hóa sau buổi tạo thành con người:
            - Đứng trước hư vô mọi điều đều trở nên vô nghĩa. Anh nói đúng. Mười  mũ ba mươi bảy năm nữa cả anh, cả tôi, cả hành tinh này, cả trái đất, mặt trời, cả vũ trụ cũng sẽ tự rã ra theo hiện tượng rã proton. Tất cả mọi điều đều trở nên vô nghĩa khi đứng trước điều đó. Anh nói đúng đấy, chỉ có sự tồn tại ở bất kể dạng gì là có ý nghĩa thôi. Cả thiên đường lẫn địa ngục, cả thiện cả ác, cả con a míp đáng ghét đến cái bọt bóng xà phòng, tất cả đều bình đẳng về mặt tồn tại. Nhưng có lẽ muốn tồn tại thì trước hết phải quên cái hư vô đi. Và khi đã quên cái hư vô rồi thì không nên hành động theo kiểu hư vô nữa
            - Cuộc sống có đủ chỗ cho tất cả mọi lập luận. Grây cầm lấy tay An siết chặt. Nhưng dầu sao thì cậu cũng đừng bỏ chúng mình. Cậu sẽ không làm được gì ở cái hành tinh này đâu. Tất cả mọi kiến thức đều cần rất nhiều thời gian, cho dẫu là sơ đẳng nhất, mới có thể truyền đạt được. Mà cậu thì.... khả năng miễn nhiễm rất giảm, liệu cậu có sống được mười năm trong cái môi trường cậu đã không tiếp xúc hàng vạn năm nay? Một mình cậu không làm được gì đâu. Thậm chí tất cả cùng ở lại với cậu cũng thế, chỉ toàn là những phép lạ đối với họ thôi....
            Càng nói Grây càng cảm thấy mình lảm nhảm và càng đẩy An đi xa hơn. Anh đưa mắt tìm Folixơ trong bóng tối nhưng không hiểu sao bỗng nổi giận rồi quát lên:
            - Sao tối tăm thế hả Actua? Bật đèn lên đi chứ!
            Mặt dưới chiếc phi thuyền bật sáng, một thứ ánh sáng màu vàng gạch ấm cúng. Và An không còn ở đó nữa. Bộ đồ bay cùng tất cả những phương tiện đi kèm đã được An để lại trên cỏ. Grây không nghĩ rằng cậu ta chọn cách ra đi đó.
            Actua lại lầu bầu. Giọng rè rè như người bị viêm họng:
            - Thế là cậu ta không kịp ăn tối. Ôi các người, các người !

                                                                                                                                H.T.T

Nhận xét :

Đăng nhận xét